Đường Xưa Mây Trắng

93Chương
0Lượt Xem
1Đánh giá
Còn tiếpTrạng thái

Tóm tắt nội dung truyện Đường Xưa Mây Trắng

Tổng Quan Bộ Truyện Đường Xưa Mây Trắng

Đường Xưa Mây Trắng là tác phẩm tiểu thuyết chữ thuộc thể loại dị giới dưới ngòi bút sáng tạo của tác giả Thích Nhất Hạnh. Bộ truyện đưa độc giả bước vào một không gian độc đáo với bối cảnh giàu màu sắc kết hợp cùng các yếu tố đặc trưng của lưu phái .

Hiện tại bộ truyện đã phát triển đến mốc 93 chương và vừa cập nhật chương mới ở Chương 93. Hình tượng nhân vật mang phong cách nổi bật hứa hẹn mang đến nhiều tình tiết cuốn hút. Hãy cùng theo dõi bài review bên dưới và đọc các chương truyện tại TaiPDF.com!

Văn án:
Năm đầu khi mở cửa Làng Mai vào mùa hè, tôi thường hay cư trú trên phòng của cư xá Hồ Đào gần với cây Tilleul. Ở dưới có quán sách và ở trên là phòng tôi ở. Vào năm đầu và năm thứ hai chúng ít phòng lắm nên tôi đã ngủ chung với mấy thiếu nhi. Bốn năm đứa trẻ ngủ chung với tôi và ban đêm các cháu đã nằm lăn ra khắp nơi. Bài hát "Con về nương tựa Bụt, người đưa đường chỉ lối cho con trong cuộc đời..." tôi có chủ ý làm cho thiếu nhi hát. Tôi nghĩ là thiếu nhi phải hát chứ tụng thì chưa đủ. Hôm đó tôi ngồi thiền buổi chiều trong thiền đường Yên Tử. Trước mặt tôi có một tảng đá vì các bức tường của thiền đường Yên Tử đều được xây toàn bằng đá. Đang ngồi thiền thì thấy tự nhiên những nốt nhạc của bài "Con về nương tựa Bụt" đi ra. "Con về nương tựa Bụt, Namo Buddhaya". Sau đó tôi sửa lại "Con về nương tựa Bụt, người đưa đường chỉ lối cho con trong cuộc đời" rồi mới tới "namo Buddhaya". Tôi tự nghĩ: "Mình đang ngồi thiền chứ đâu phải đang sáng tác nhạc. Thôi để ngồi thiền xong rồi sẽ sáng tác tiếp." Nhưng ngồi một lát nữa thì những nốt nhạc lại trở về. Tôi nghĩ: "Thôi, nếu đã như vậy thì mình sáng tác ngay lúc này." Và trong khi ngồi thiền tôi tiếp tục sáng tác bài "Con về nương tựa Bụt". Ngồi thiền xong thì tôi ra thâu bài hát vào băng nhựa vì sợ quên. Trong thời gian thiền sư Baker Roshi tới thăm Làng Mai, tôi đã khởi thảo tập sách Thiền Hành Yếu Chỉ . Rất nhiều người muốn có một tập sách hướng dẫn về thiền đi. Sau đó thì những bài thi kệ nhật dụng bằng tiếng Việt được sáng tác. Tôi còn nhớ là hồi đó tôi viết Đường Xưa Mây Trắng ở trong cái quán của Xóm Thượng. Hồi đó chưa có lò sưởi trung ương, trong phòng chỉ có một cái lò sưởi đốt củi thôi và trời rất lạnh.

Tay phải tôi viết còn tay trái thì đưa ra hơ trên lò sưởi. Tôi đã viết những chương của Đường Xưa Mây Trắng với rất nhiều hạnh phúc. Thỉnh thoảng tôi đứng dậy pha trà để uống. Mỗi ngày viết mấy giờ cũng như được ngồi uống trà với đức Thế Tôn. Và tôi biết trước người đọc sẽ rất có hạnh phúc vì khi viết, mình cũng đang có rất nhiều hạnh phúc. Viết Đường Xưa Mây Trắng không phải là một lao động mệt nhọc mà là cả một niềm vui lớn. Đó là một quá trình khám phá. Có những đoạn tôi cho là khó viết, như đoạn Bụt độ ba anh em ông Ca Diếp. Tài liệu thường nói là Bụt độ ba anh em đó nhờ thần thông của Ngài nhưng khi viết thì tôi đã không để cho Bụt dùng thần thông mà cứ để Bụt sử dụng từ bi và trí tuệ của Ngài để độ ba ông ấy. Bụt có rất nhiều trí tuệ, rất nhiều từ bi, tại sao Bụt không dùng mà lại phải dùng thần thông? Và tôi có một niềm tin rất vững chãi là mình sẽ viết được chương đó.

Chương này là một trong những chương khó nhất của Đường Xưa Mây Trắng nhưng cuối cùng tôi đã thành công. Cái chương khó thứ hai là chương nói về cuộc trở về của Bụt để thăm gia đình. Mình đã thành Phật rồi, mình đã thành bậc toàn giác rồi, nhưng về thăm gia đình mình vẫn còn là một đứa con của cha, của mẹ, vẫn là một người anh của em. Viết như thế nào để Bụt vẫn còn giữ lại được tính người của Ngài. Cũng nhờ niềm tin đó mà tôi thành công. Quý vị đọc lại, sẽ thấy Bụt về thăm nhà rất tự nhiên. Cách Ngài nắm tay vua cha đi từ ngoài vào, cách Ngài đối xử với em gái, cách Ngài đối xử với Yasodhara và Rahula, rất tự nhiên. Tôi có cảm tưởng là có chư tổ gia hộ nên tôi mới viết như vậy được.

Trong Đường Xưa Mây Trắng chúng ta khám phá ra Bụt là một con người chứ không phải là một vị thần linh. Đó là chủ tâm của tác giả, giúp cho người ta khám phá lại Bụt như một con người và lột ra hết các vòng hào quang thần dị người ta đã choàng lên cho Bụt. Không thấy Bụt như một con người thì người ta sẽ tới với Bụt rất khó. 

Danh sách chương

Review Truyện Đường Xưa Mây Trắng

Review & Đánh Giá Chi Tiết Bộ Truyện Đường Xưa Mây Trắng

Trong số các tác phẩm thuộc thể loại dị giới, bộ truyện Đường Xưa Mây Trắng của tác giả Thích Nhất Hạnh nổi bật nhờ lối kể chuyện thu hút và xây dựng thế giới truyện bài bản.

1. Cốt Truyện Kịch Tính Trong Bối Cảnh

Ấn tượng đầu tiên khi đọc Đường Xưa Mây Trắng chính là bối cảnh rộng lớn. Tác giả Thích Nhất Hạnh đã đan cài các tình tiết thuộc lưu phái một cách khéo léo, thiết lập hệ thống nhân vật và sức mạnh chặt chẽ, tạo nên những cao trào lôi cuốn qua từng chương.

2. Thiết Lập Nhân Vật Với Tính Cách

Nhân vật chính trong bộ truyện gây ấn tượng mạnh với phong cách tính cách . Sự kiên trì và trí tuệ của nhân vật giúp vượt qua nhiều thử thách nghiệt ngã, mang lại trải nghiệm đọc rất thỏa mãn cho độc giả.

3. Thưởng Thức Đường Xưa Mây Trắng Mượt Mà Tại TaiPDF.com

Đọc truyện Đường Xưa Mây Trắng trên TaiPDF.com, bạn hoàn toàn yên tâm về chất lượng trải nghiệm:

  • Cập nhật chương mới nhất Chương 93 trên tổng số 93 chương vô cùng nhanh chóng.
  • Hỗ trợ đọc tốt trên điện thoại di động lẫn máy tính.
  • Giao diện sạch sẽ, thân thiện, bảo vệ mắt khi đọc đêm.

4. Mô Tả Nội Dung Chi Tiết

[descript_book]

5. Kết Luận

Tóm lại, Đường Xưa Mây Trắng là một tác phẩm thể loại dị giới rất đáng để bạn theo dõi. Đừng quên truy cập TaiPDF.com mỗi ngày để cập nhật các chương tiếp theo nhé!